Havana oh na na

Vy Vy

Duyên!

wow

(Source: youtube.com)

QUÊ HƯƠNG THÁI BÌNH

Thái Bình ơi!

              Xin hỏi lại chính mình

Mảnh đất huyền linh có từ bao giờ vậy?

Chu Diên

          Thanh Tuyền

                        Thực! hay là hư đấy?

Trà Lý sông quê, mãi chảy tự bao giờ?

Bến đò ngang dẫn lối mối duyên tơ

Kết Thái Bình  với bao miền quê khác

Làng Khuốc

           Chiếu chèo…

                            Lả lơi điệu hát

Đồng Sâm khéo tay chế tác đến mê hồn

Chiếu Hới nuột nà dệt nhớ, đan thương

Vải đũi Nam Cao vấn vương tình tơ sợi

Biển Đồng Châu

                Cồn Vành ngóng đợi

                              Bốn bề sông bể quê tôi.

Lưu Xá:

       Thị Dung-Thủ Độ trót yêu rồi!

Có phải vì tình mà vung gươm đọat quốc?

Thái Đường Lăng các vua Trần giữ nước

Bát Nàn tướng quân lưu bước ở đất này.

Duyên Hà, Thần Khê vẳng vọng áng thơ hay

Văn hiến ngàn năm

                   “Rắn đầu” không “ biếng học”.

Diêm Hộ quanh co thương em khó nhọc

Cho đồng xanh

              “Năm tấn thóc” thêm đầy

Bến Tịnh Xuyên

                    Cầu mới bắc qua đây

Để đón em sang làm dâu quê nhà đấy!

Sổ, Vực, Tăng, Bo,…

                        Cái tên nghe lạ vậy?

Bánh cáy thơm ngon hiếm thấy ở nơi nào.

Chùa Chành

           Chùa Keo

                      Những dấu ấn ngọt ngào

Kiến Xương

             Vũ Thư

                        Đã ghi vào tâm thức              

Đền Đồng Bằng sáng bừng trong ký ức

Quỳnh Phụ

          Chuyện xưa?

                     Còn đau nhức trong lòng!

Thái Thụy

         Cồn Giang…

                    Cuộc sống mãi sáng trong

Đền Hét lặng im giữ làng quê yên ả

Thị Xã tôi yêu, trái tim miền thôn dã

Tiền Hải

          Đông Hưng…

                         Bao vất vả với nơi này

Mảnh đất đồng quê

                    Thấm đẫm vị men say

Say Em

        Say người

                     Say tình

                                Hay say Đất?


                       Tác giả: Người Thái Bình

Hiking to Machu Picchu

(Source: youtube.com)

rất saigon

Người Bạn Già và Cô Gái Huế

Vũ trụ chẳng qua chỉ là gian nhà mênh mông ấm cúng 
Nên ta mời nhau chén rượu trường xuân 
Các dân tộc giống như mấy mụ đàn bà hay cãi cọ 
Đông phong, tín nguyệt biết bao lần

Trái đất bụi hồng, chiếc xe luân lạc 
Chở muôn mùa bao viễn khách truân chuyên 
Thi sĩ, người ngây thơ ngó thấy 
Cuối trời chiều, một bến đậu vô biên

Tôi đến rồi đi rồi lãng đãng 
Anh nằm đau nặng chiếc giường con 
“một chút mặt trời rơi vào ly nước lạnh" 
Có gì đâu chuyện mất hay còn

Tôi ra quán cà phê, chuyện trò cùng cô gái Huế 
Giọng nói Hương Giang, giọng nói ân tình 
Ta mà cũng có người yêu mến nhỉ? 
Tóc mây trời bên mái tóc em xanh

Ta đã sống những ngày ngây ngất 
Anh vẽ tranh còn tôi làm thơ 
Chúng ta giống những hài nhi vô nhiễm 
Chơi đùa trên sóng nước hư vô

Sáng nay anh đã qua đời rồi 
Tôi vào quán nhạc ngó mưa rơi 
Cô gái mỉm cười, tôi ứa lệ 
Phải cuộc đời như một trò chơi?

I don’t think there’s anything worse than being ordinary

American Beauty
Theme by Artistry Themes